Lúc này Hàn quốc cũng không muốn đánh trận chút nào.
Nhưng thật không may, Tần vương tìm được lý do “Đầy đủ”, chuyện đánh hay không đánh không phải do Hàn quốc quyết định.
Hàn quốc vừa không có tinh binh, lại không có tướng giỏi.
Đối mặt với địch thủ như Bạch Khởi, dù tử thủ và canh phòng nghiêm ngặt, tường thành vẫn không ngừng bị tấn công.
Lúc này, cho dù Hàn vương muốn đưa Hàn Phi và Trịnh Quốc đến chỗ quân Tần, cũng không có ai dám mở cửa thành để bọn họ ra ngoài.
Dù sao đến lúc đó cũng không ai biết qua cửa thành rốt cuộc là hai người Trịnh Quốc, Hàn Phi bị đưa đi, hay quân Tần mang theo đao thương đánh vào.
“Hàn quốc thương vong hơn ba vạn người, có thể rút quân.” Bạch Khởi nhìn chiến báo đưa đến, hài lòng gật đầu.
Nhưng hắn còn chưa kịp truyền lệnh xuống, Doanh Chính đã nói: “Võ An Quân, chờ đến mười vạn người thì sao?”
Sau khi Bạch Khởi trầm tư một lát, gật đầu, nghiêm túc nói: “Hơi mạo hiểm, nhưng cũng không phải là không thể. Nhưng lúc này, chỉ sợ Hàn vương đã đứng ngồi không yên, cầu cứu Triệu quốc và Ngụy quốc rồi, nếu chờ đến khi quân đội Hàn quốc chết hơn tám vạn người, e rằng Triệu quốc và Ngụy quốc cũng đứng ngồi không yên, chuẩn bị điều binh đến cứu Hàn. Lão thần không biết tại sao tiểu công tử nhất định phải lựa chọn cách mạo hiểm như thế?”
Doanh Chính nhìn về phía Bạch Khởi, nở nụ cười.
Khi ở trước mặt vị lão tướng đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907005/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.