Tần Tử Sở lần đầu nhìn thấy bộ dáng ngượng ngùng của Doanh Chính, không khỏi vui sướng nở nụ cười, ngay cả thân thể khó chịu cũng giảm xuống không ít.
Tiếng cười vui sướng của hắn theo gió nhẹ nhàng vang xa.
Tiếng gió vù vù lạnh thấu xương xuyên qua người Tần Tử Sở, hắn nhắm mắt lại, cảm nhận gió lạnh lướt trên đỉnh đầu.
Tần Tử Sở chẳng những không cảm thấy khó chịu, ngược lại có một cảm giác vui sướng, tâm tình càng thêm hớn hở.
Một tay hắn ôm thắt lưng Doanh Chính, một tay che trước miệng, chặn gió lạnh thổi vào, nói: “A Chính, thúc ngựa phi nhanh, bao lâu chúng ta có thể trở về?”
Nhưng gió quá lớn, thổi tan âm thanh của hắn.
Doanh Chính chỉ có thể cảm nhận nhiệt khí trong miệng Tần Tử Sở nhẹ nhàng thổi qua cổ mình, lại không nghe được âm thanh của hắn.
Doanh Chính lớn tiếng nói: “Tử Sở, ngươi nói cái gì?”
Tần Tử Sở không thể không cao giọng, hô to: “Ta hỏi ngươi, cưỡi ngựa trở lại Hàm Dương cần bao lâu?”
“So với việc ngươi ngồi xe ngựa thì nhanh hơn một nửa thời gian.” Doanh Chính trả lời xong câu hỏi của hắn, lập tức không cao hứng nói: “Ngậm miệng lại, một hồi ngươi sẽ bị đau bụng!”
Tần Tử Sở ở phía sau khẽ cười một tiếng, đưa tay che phần cổ lộ ra trong gió của Doanh Chính, di chuyển lên xuống thật nhẹ, định giữ ấm để cơ thể hắn không bị gió lạnh xâm nhập.
Tần Tử Sở lập tức cảm thấy cơ bắp dưới tay mình căng thẳng.
Hắn tò mò
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907008/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.