Mục Nghiên Chi cảm thấy cô gái nhỏ trong lòng mình bây giờ giống như một chú thỏ đang sợ hãi, làm người muốn yêu thương, nhưng cũng khiến cho người ta muốn khi dễ.
Anh cong cong khóe môi, cố ý hỏi: “Vậy em muốn như thế nào? Hửm?”
Tiếng nói trầm thấp lại khàn khàn, mang theo tia ẩn nhẫn, kèm với hơi thở nguy hiểm.
Nguyên Nhị đối diện với ánh mắt của anh, từ trong đáy mắt của anh có thể nhìn thấy mạch nước ngầm. Cô cúi đầu nhẹ nhàng tựa vào lồng ngực trần trụi của người đàn. “Anh...anh nhẹ nhàng một chút.”
Giọng nói mềm mại có chút rầu rĩ từ ngực truyền đến. Mục Nghiên Chi biết bản thân đã không thể nhẫn nhịn được nữa, chỗ kia sớm đã ngo ngoe rục rịch.
Anh cũng không biết mình còn chờ cái gì, chỉ là…
Thôi! Mong ước bao lâu nay cuối cùng cũng được toại nguyện, thịt thỏ cũng đã đưa tới bên miệng nào có đạo lý lại không ăn.
Đột nhiên anh nhẹ nhàng “ừm” một tiếng, một bàn tay đưa xuống phía dưới kéo chiếc khăn tắm rơi xuống mặt đất. Anh xoa xoa cô gái nhỏ rồi nắm lấy đôi tai mềm mại đáng yêu kia, thấp giọng nói: “Lỗ tai nhỏ, em cúi đầu nhìn xem.”
Nghe vậy, Nguyên Nhị nghe lời cúi đầu xuống. “Nhìn cái gì…a…”
“Này này này...” Cô đột nhiên ngẩng đầu, bưng kín mặt. “Anh... anh làm gì đấy!”
Mục Nghiên Chi một mặt thản nhiên nói: “Sợ cái gì, đợi chút nữa nó sẽ làm em sung sướng.”
“…” Nguyên Nhị.
“Nhưng…nhưng mà…a…”
Không không cho cô cơ hội tiếp tục nói chuyện Mục Nghiên Chi bế cô sải bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-tai-nho-cua-anh/1853745/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.