Giữa tháng 6, kỳ thi cuối kỳ đã tới gần. Mỗi ngày Nguyên Nhị đều ngâm mình ở thư viện.
Mục Nghiên Chi đã rời đi hai tháng, thời gian đầu cứ hai ba ngày anh sẽ gọi điện thoại về, sau đó thì biến thành một tuần một lần, nhưng trong tháng này Nguyên Nhị không nhận được cuộc gọi nào của anh. Lúc đầu khi cô thử gọi cho anh không phải tắt máy thì chính là không có ai nghe, cô nghĩ anh nhất định rất bận, cũng biết bộ đội hạn chế dùng di động, đặc biệt là bộ đội đặc chủng. Có đôi khi một chiếc điện thoại cũng có thể để lộ vị trí của bọn họ.
Thời gian sau Nguyên Nhị không gọi cho anh nữa, mỗi lần chỉ có thể chờ anh gọi tới.
Nhưng mà một tháng này tin tức gì cũng không có.
Nguyên Nhị buông bút trong tay, nhìn màn hình di động tối thui, nặng nề thở dài.
Cô ghé vào bàn nhìn khung cảnh tươi đẹp ngoài cửa sổ, thân ảnh kia xuất hiện ở trong đầu, vứt đi không được.
"Không biết anh thế nào rồi, không biết anh có bị thương hay không." Nguyên Nhị thầm nghĩ.
Các sinh viên bắt đầu tới thư viện học tập, Nguyên Nhị đem di động điều chỉnh thành chế độ rung.
Bỗng dưng di động trong tay rung lên. Cô uể oải ngồi dậy, không chút để ý nhìn màn hình di động.
Giây tiếp theo hai mắt trừng lớn, vẻ mặt không thể tin được.
Cô cầm lấy di động, sợ mình hưng phấn quá mức sẽ gây chú ý với người khác, cô vừa chạy ra bên ngoài vừa nhận cuộc gọi.
“Nghiên…anh Nghiên Chi…” Nguyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-tai-nho-cua-anh/1853746/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.