Cuối tháng 1 ở thủ đô, giữa không trung có những bông tuyết bay lả tả, Nguyên Nhị cùng Hạ Yên ở hoa viên nhỏ đắp người tuyết. Hai người bọc đến kín mít, chỉ có đôi mắt và cái mũi lộ ở bên ngoài, mũi bị đông lạnh đến hồng hồng.
Nguyên Nhị ở bên cạnh nhặt hai nhánh cây cắm lên đầu người tuyết, sau đó lại vọt vào nhà tìm khắp tủ lạnh cũng không thấy cà rốt, cuối cùng cầm lấy hai quả ớt màu đỏ làm mũi cho người tuyết.
Chỗ cây cột trước cửa vẫn luôn có một bóng người cao lớn dựa ở đàng kia. Anh lẳng lặng nhìn cô gái nhỏ đang chơi vui vẻ trên nền tuyết trắng, biểu tình nhàn nhạt, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Nguyên Nhị đứng lên, lúc nhìn thấy anh cô có điểm bất ngờ sau đó lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, nhưng rất nhanh đã thu hồi lại.
Cô ngồi xổm xuống cùng Hạ Yên tiếp tục đắp người tuyết thứ hai.
Phía sau truyền đến động tĩnh, Nguyên Nhị quay đầu lại nhưng chỉ thấy bóng dáng Mục Nghiên Chi rời đi. Anh đi rất nhanh, lúc cô chưa kịp phản ứng thì đã không thấy bóng dáng của anh đâu nữa.
Qua hai ngày nữa chính là Tết Âm Lịch, hai ngày này đa số thời gian Nguyên Nhị đều ngốc tại nhà chính giúp đỡ mọi người trang trí, chuẩn bị đồ tết, buổi tối mới có thể trở lại tòa nhà phía đông. Ngày đó, sau khi xảy ra chuyện kia cô vẫn nghĩ có nên trở lại tòa nhà của mình hay không, nhưng lại sợ Mục Nghiên Chi sẽ hiểu lầm gì đó cho nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-tai-nho-cua-anh/1853739/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.