Đêm khuya, ở bên ngoài có từng cơn gió lạnh thổi qua, tuyết rơi càng ngày càng nhiều. Từng bông tuyết rơi trên mặt đất, rất nhanh trên mặt đất đã đọng lại một lớp tuyết thật dày.
Âm thanh nói chuyện ở trong phòng đột nhiên biến mất, xung quanh trở nên đặc biệt yên tĩnh, dưới ánh đèn vàng ấm áp hai bóng hình một cao một thấp vẫn luôn dựa sát vào nhau, giữa hai người không một khe hở. Trong căn phòng yên tĩnh bọn họ có thể nghe thấy được tiếng hít thở của nhau, càng ngày càng nặng, càng ngày càng gấp.
Bỗng nhiên, giọng nói của cô gái nhỏ đánh tan bầu không khí yên tĩnh.
"Anh...anh cầm thú." Nguyên Nhị nuốt một ngụm nước miếng, sợ hãi nói.
Nghe vậy người đàn ông ở phía sau cũng phải bật cười, giống như vừal nghe xong một chuyện cười.
"Trêu chọc em tí thôi mà!" Mục Nghiên Chi buông cô gái của mình ra sau đó nắm lấy bờ vai của cô xoay người đối mặt với mình. Anh đưa tay nheo nhéo chiếc mũi của cô, nói: "Em đó! Anh không biết mình nên làm thế nào với em mới tốt nữa?"
Giọng nói khàn khàn vẫn luôn quanh quẩn ở chỗ cầu thang. Nguyên Nhị nhìn đôi mắt sáng ngời của anh, thật lâu sau mới hỏi: "Anh Nghiên Chi, anh không muốn sao?"
Mục Nghiên Chi ngẩn người, ngay sau đó thì lập tức hiểu rõ ý cô. Anh nhăn nhăn mày, biết rõ còn cố hỏi nói: "Anh muốn cái gì?"
Khuôn mặt trắng nõn của Nguyên Nhị vừa hết ửng hồng ngay lập tức lại có dấu hiệu nóng lên. Cô cúi đầu nhìn đôi giày của mình,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-tai-nho-cua-anh/1853740/chuong-41-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.