"Hả?" Nguyên Nhị liếc Mục Nghiên Chi. "Anh nói cái gì?"
Mục Nghiên Chi nghẹn cười, lắc lắc đầu. "Không, không có gì."
Có cũng không nói.
Buổi giao lưu bắt đầu lúc 7 giờ tối, 5 giờ 30 Nguyên Nhị chạy về đại viện Mục gia. Cô chọn nửa ngày mới chọn được một chiếc váy chiffons dài màu trắng, bên ngoài là một chiếc áo khoác mỏng màu hồng nhạt. Ngày thường cô rất lười trang điểm nhưng hôm nay lại phá lệ trang điểm thật xinh đẹp, những món đồ trang điểm của cô cuối cùng cũng có thể phát huy công dụng.
Sau khi hoàn thành xong Nguyên Nhị trở lại sân huấn luyện, trên sân huấn luyện hôm nay không phát bài hát quốc ca như thường ngày mà thay vào đó là một bài hát tiếng anh. Cô nhìn xung quanh thấy mọi chỗ đã ngồi kín người, phỏng đoán người hẳn là đã tới không sai biệt lắm.
Cô nhanh chân chạy đến cạnh Mục Nghiên Chi, thấy anh đang nói chuyện Lục Giai Minh thì ngoan ngoãn chờ anh bên cạnh.
Mục Nghiên Chi cúi đầu mỉm cười nhìn cô rồi tiếp tục cuộc trò chuyện. Kết thúc cuộc trò chuyện Lục Giai Minh lập tức rời đi, lúc này Mục Nghiên Chi mới duỗi tay ôm bả vai cô gái nhỏ, dẫn người sang một bên rồi đánh giá cô từ đầu đến chân, mày hơi nhăn lại. Qua một lúc đột nhiên anh bật cười.
"Em trang điểm xinh đẹp như vậy là muốn đấu với những cô gái kia à, hay là muốn thông đồng với một hai anh đẹp trai?" Mục Nghiên Chi nói.
Ánh mắt anh ngả ngớn nhìn Nguyên Nhị, chờ xem cô sẽ trả lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-tai-nho-cua-anh/1853734/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.