“Mục Nghiên Chi, tên khốn kiếp nhà anh mau trả lại mạng cho tôi…”
Âm thanh quái quái từ phía dưới truyền tới. Mục Nghiên Chi sửng sốt, cúi đầu vừa nhìn liền thấy Nguyên Nhị giống chú mèo con làm ổ cạnh chân của mình, đang làm mặt quỷ.
“…” Mục Nghiên Chi kéo cô lên. “Em bình thường một chút có được không.”
Anh dịch ghế ra phía sau một chút rồi kéo cô gái nhỏ đứng dậy đặt trên đùi của mình, cái gì cũng không nói trước cho cô một nụ hôn, hôn đủ rồi mới hỏi: “Sao hôm nay lại dậy sớm như vậy?”
Hiện tại mới 8 giờ, anh biết rõ vào ngày nghỉ cô gái nhỏ có thói quen ngủ cho đến khi mặt trời lên cao mới chịu tỉnh dậy.
Nguyên Nhị hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn anh. “Đừng nói như thể em là con heo cả ngày chỉ biết ngủ.”
“Em không phải sao?” Mục Nghiên Chi nói giỡn.
“Anh mới heo đâu! Cả nhà anh...” Nguyên Nhị đột nhiên dừng lại. “Không, không đúng.”
Cô đang là vị hôn thê của anh đấy! Bây giờ nói cả nhà anh là heo vậy chẳng phải cô cũng ở trong đó hay sao?
Mục Nghiên Chi nhìn thấu tâm tư của cô, cười hỏi: “Sao em không nói tiếp?”
Nguyên Nhị lắc đầu. “Không nói.”
Cô cũng không phải là heo.
Nguyên Nhị nhảy xuống khỏi người anh, đi đến kệ sách nhìn một lát rồi giơ tay rút ra một quyển sách tranh(*) sau đó đi tới sofa nhỏ bên cạnh ngồi xuống. Khi ngẩng đầu lên cô thấy Mục Nghiên Chi đang nhìn chằm chằm mình, trên miệng mang theo mỉm cười nhàn nhạt.
“Anh còn nhìn em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-tai-nho-cua-anh/1853733/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.