Tháng 12, bên tai thỉnh thoảng có cơn gió lạnh thổi qua, thế nhưng khi Nguyên Nhị chạy tới bệnh viện thì mồ hôi đã đầy đầu. Khuôn mặt nhỏ bởi vì chạy vội mà ửng đỏ, nhưng đôi môi kia thì đã tái nhợt, còn nhè nhẹ run lên.
Thẳng đến khi đi tới phòng giải phẫu, ở xa xa cô nhìn thấy hai vợ chồng Mục Diệc Thâm ngồi ở kia. Minh Du dựa vào bờ vai rộng của chồng, hốc mắt hồng hồng, mí mắt ướt át, khuôn mặt tiều tụy.
Một Minh Du như vậy là lần đầu tiên Nguyên Nhị nhìn thấy, nhìn qua bà tựa như đã già đi vài tuổi. Một Mục Diệc Thâm luôn luôn thẳng lưng thế nhưng bây giờ lại hơi hơi còng xuống, mái tóc hai bên giống như có nhiều hơn mấy sợi tóc bạc.
Hai mắt của Nguyên Nhị nóng lên, nước mắt nơi khóe mắt khống chế không được chảy xuống. Cô cắn môi từng bước đi tới chỗ bọn họ, chỉ mười mấy mét ngắn ngủi lại giống như cách xa mấy trăm mét, dưới chân tựa như mang theo một tảng đã nặng nề, mỗi một bước đi đều vô cùng khó khăn.
"Nhĩ Đóa." Minh Du là người đầu tiên phát hiện ra cô.
Giọng nói khàn khàn bất kham làm lòng Nguyên Nhị run lên. Cô cuống quít lau nước mắt, hít sâu một hơi đi qua ngồi xổm ở trước mặt Minh Du, hai chân mềm nhũn.
Minh Du nhanh chóng đỡ lấy cô. "Nhĩ Đóa."
Nguyên Nhị trực tiếp quỳ một gối trên mặt đất, tay nắm lấy Minh Du, từng cơn lạnh lẽo từ lòng bàn tay truyền đến. Cô không biết bản thân phải làm thế nào để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-tai-nho-cua-anh/1853735/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.