“Tao gϊếŧ mày!”
Sau khi nghe được chân tướng cái chết của con trai, cha Lý như phát điên tóm lấy cái cuốc dựng trong góc phòng lao đến muốn bổ vào Trương Tài Tuấn.
Mẹ Lý và bà nội của Lý Văn Đức ban nãy nghe thấy tiếng động chạy ra biết được đầu đuôi câu chuyện cũng ngã ra đất khóc lóc thê thảm.
“Lý ca!” Trương Thành Nghĩa vội chạy đến ngăn cha Lý lại, gấp gáp nói: “Tài Tuấn đương nhiên có tội, nhưng tội nó không đáng chết.”
“Nó hại chết con trai tôi, nó đáng chết!” Mắt cha Lý long lên sòng sọc, hốc mắt đỏ quạch như sắp nứt ra. Ông liên tục xô đẩy Trương Thành Nghĩa, muốn đến gần Trương Tài Tuấn cho bằng được.
Trương Tài Tuấn bò lết trên sàn, ôm đầu khóc rống. Trương Thành Nghĩa cũng thấy mắt cay cay, nếu đổi vị trí của hai người cho nhau thì có khi chú ta còn phản ứng kịch liệt hơn. Nhưng mà… chú ta cũng là một người cha, cho nên dù có áy náy thế nào đi nữa thì cũng chẳng thể trơ mắt đứng nhìn người ta hành hung con mình.
Bỗng nhiên giữa lúc hai bên đang giằng co thì ngọn cờ trắng trước bàn thờ không có gió mà lại cuộn lên. Cố Cửu nhìn sang thấy một quỷ hồn trong suốt xuất hiện trong góc phòng.
“Lý Văn Đức?” Cố Cửu nhìn quỷ hồn vừa đến gọi một tiếng.
Quỷ hồn nọ lập tức kinh ngạc nhìn Cố Cửu, chần chừ một lát mới mở miệng: “Ngài…ngài nhìn thấy tôi sao?”
Cố Cửu gật đầu khẳng định: “Tôi thấy cậu.”
Những người trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-di-am-duong/1879950/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.