Người bỏ công tham gia vào trò đùa quái ác kia có nhiều có ít nên trừng phạt dành cho từng người cũng nặng nhẹ khác nhau. Cố Cửu cảm thấy suy luận này của mình hợp lý hơn hai giả thuyết trước đó, Thiệu Dật cũng đồng ý với phỏng đoán của sư đệ.
Trương Tài Tuấn yên giấc một mạch đến sáng hôm sau. Lúc Thiệu Dật và Cố Cửu vào phòng tìm cậu ta thì cậu ta vẫn còn ngủ mê man. Cố Cửu không hề nương tay đập cậu ta dậy, thong thả bắc cái ghế ngồi ngay trước giường nhìn cậu thanh niên còn ngái ngủ mắt mũi kèm nhèm trước mặt.
Cố Cửu hỏi thẳng thừng: “Người trả thù các cậu là Lý Văn Đức đúng không?”
Trương Tài Tuấn giật mình tỉnh hẳn, tái mặt trợn mắt nhìn Cố Cửu chằm chằm.
Cố Cửu thản nhiên nói: “Cậu ngủ đến giờ này nên không biết. Tối qua Ngô Chí Nghiệp cũng gặp chuyện rồi. Cậu ta rơi xuống cái hố Tiết Minh từng ngã xuống, cũng chính là cái hố gần cây cổ thụ mà Lý Văn Đức chết đó. Hai chân cậu ta gãy lòi cả xương, mắt thì bị cành cây chọc vào, mù rồi.”
Trương Tài Tuấn run lẩy bẩy, cậu ta bổ nhào đến trước mặt Cố Cửu, túm lấy ống tay áo của cậu không buông, gào lên: “Mấy người chẳng phải là đạo sĩ đó sao? Nó hại nhiều người như vậy sao mấy người không bắt nó lại? Bắt nó lại đi chứ!”
Cố Cửu ung dung giải cứu cho cái tay áo của mình rồi nhìn thẳng vào Trương Tài Tuấn, lạnh lùng nói: “Mấy người các cậu ngậm miệng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-di-am-duong/1879949/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.