Bởi vì quá đau đớn nên Tiết Minh vẫn luôn miệng rêи ɾỉ vô cùng khổ sở, thỉnh thoảng còn nói mê sảng, trông có vẻ không hề tỉnh táo.
“Không phải…chỉ là đùa thôi…”
Cố Cửu tiến lại gần thì nghe được mấy chữ đứt quãng như vậy lặp đi lặp lại.
Bà Tiết chỉ vào Tiết Minh nằm trên giường, mặt đầy vẻ đau lòng, nói xẵng: “Mấy người coi nó thành như vậy rồi, nhắm hỏi được cái gì thì tha hồ hỏi!”
Đúng là chẳng hỏi được gì, Cố Cửu cười cười tỏ vẻ xin lỗi rồi cùng đoàn người rời khỏi nhà họ Tiết.
Trong nhóm còn một người nữa cũng bị tai nạn là Trương Thiên Lộc, tuy nhiên theo lời Trương Thành Nghĩa thì cậu này bây giờ đến việc chảy nước bọt còn không kiểm soát được, nói chuyện cứ ú ớ không rõ lời nên dù có sang nhà cậu ta xem thì kết quả cũng sẽ y như Tiết Minh mà thôi.
Trên đường đi, Cố Cửu hỏi Trương Thành Nghĩa: “Chú tả thử xem bình thường tính tình Tiết Minh thế nào? Cả Trương Thiên Lộc và Lý Văn Đức nữa.”
Trương Thành Nghĩa đáp: “Tiết Minh là đứa hiếu động, còn hơi rửng mỡ.”
“Rửng mỡ?”
“Vâng, chính là kiểu thỉnh thoảng lên cơn bốc đồng không biết xem xét nặng nhẹ. Trong nhóm chơi của chúng nó thì Tiết Minh luôn là đứa cầm đầu, bày trò gì chơi, làm chuyện gì, nói cái gì cũng nghe theo nó hết. Trương Thiên Lộc thân với Tiết Minh nhất, hai đứa nó toàn là đầu têu bày trò. Còn Lý Văn Đức…” Trương Thành Nghĩa nói đến đây bỗng hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-di-am-duong/1879948/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.