Ta chính là Phong Phi Vân, vẫn là ác thiếu gia trác táng, chưa từng đổi thay.
- Thật sự là như thế sao?
Phong Phi Vân dần bình tĩnh lại, hít sâu, thở ra.
Nữ nhân áo xanh hỏi:
- Phong Phi Vân, ngươi có sao không?
Nữ nhân áo xanh thấy trạng thái Phong Phi Vân là lạ, không ổn định.
Phong Phi Vân mỉm cười, lắc đầu nói:
- Bao nhiêu sóng to gió lớn đều vượt qua, còn ải nào không thể vượt? Hôm nay ta mệt quá, muốn yên tịnh một mình, đừng ai đến gần.
Phong Phi Vân leo lên đỉnh Thanh Liên linh sơn, tới đỉnh núi, ngồi trên một tảng đá to màu xanh. Đôi mắt đỏ nhạt nhìn trời đêm tối đen vô tận, gió lạnh thổi bên tai Phong Phi Vân.
- Đây là muốn rèn luyện lòng của ta hay thử thách ta làm sao nhìn thấu chân thực và hư vọng?
Phong Phi Vân chậm rãi nhắm mắt lại, trong lòng bình tĩnh cưha từng có. Phong Phi Vân cảm nhận mọi thứ Xung quanh. Sự sống của gió, núi, tre, tảng đá. Đời người tràn ngập không biết, sương mù phủ giăng. Muốn nhìn thấu những sương mù này thì phải cảm nhận bằng trái tim.
Phong Phi Vân như hòah ợp làm một với Thanh Liên linh sơn, lặng yên không nhúc nhích. Các bóng người xẹt qua đầu Phong Phi Vân. Thủy Nguyệt Đình, Đông Phương Kính Nguyệt, La Ngọc Nhi,
La lão hán, phụ thân, Lưu quản gia . . .
Những người trước kia không được chú trọng giờ xuất hiện trong đầu Phong Phi Vân, suy nghĩ mở ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2748455/chuong-1696.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.