Phong Phi Vân thầm nghĩ:
- Nếu trở về Trung Ương vương triều thứ sáu có lẽ sẽ đi gặp nàng một lần.
Trong lòng Phong Phi Vân có nhiều điều khó hiểu nhưng tâm hồn hắn kiên cường, biết chuyện không thể cưỡng cầu, đến lúc thì sự thật sẽ tự động hiện ra.
Khi biết kiếp trước có lẽ không thật, trong lòng Phong Phi Vân nhẹ nhàng hơn. Giống như người đang nằm mơ, ngươi ở trong cơn ác mộng sẽ thấy rất đau khổ, sợ hãi. Nhưng khi tỉnh mộng phát hiện đó chỉ là mơ, những nỗi sợ hãi hùng tan biến hết.
Đối với Phong Phi Vân, kiếp trước là ác mộng, cơn ác mộng đi theo hắn hơn mười năm mãi không thể buông xuống.
Cho đến hôm nay biết đó có lẽ chỉ là giấc mơ Phong Phi Vân mới nhẹ lòng hơn.
- Bây giờ chuyện quan trọng nhất là trùng kích Vũ Hóa cảnh.
Phong Phi Vân đè nén mọi suy nghĩ lung tung, không nghĩ nhiều nữa. Cho dù có nghĩ cũng phải chờ qua Vũ Hóa cảnh rồi tính.
Phong Phi Vân ngồi trên đỉnh núi, tâm tình dần bình ổn lại.
Giữa sườn núi, trong đạo quan.
Nữ nhân áo xanh mở mắt ra, nói:
- Suy nghĩ của hắn đã ổn định lại.
Ngư gia gật gù:
- Tâm tính của hài tử này không yếu, về sau gặp trắc trở, gian khó lớn đến mấy cũng sẽ vượt qua được.
Mao Ô Quy nằm trên ghế gỗ ngà voi, nó nhìn nữ nhân áo xanh:
- Nói đến thì sao nàng biết suy nghĩ của hắn ổn định lại? Hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2748458/chuong-1697.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.