2.
Phu nhân vội rơi lệ, hoảng hốt khuyên nhủ:
“Uyển nhi, đừng như vậy… Dù sao cũng là người một nhà…”
“Người một nhà?”
Ta bật cười:
“Mười lăm năm trước ta ăn rau dại cơm hẩm ở nông thôn, ai cùng ta một nhà? Khi vị muội muội này khoác áo gấm ăn tổ yến, có ai nhớ còn một đích tỷ cắm lưng ngoài ruộng không?”
Liễu Mộng Sương lảo đảo, được nha hoàn vội đỡ.
Sắc mặt Hầu gia tái xanh, n.g.ự.c phập phồng kịch liệt.
Ông ta nhìn ta chằm chằm thật lâu, cuối cùng nghiến răng:
“Được… Được lắm… Không hổ là kẻ mang trong mình huyết mạch nhà họ Liễu — khoản này, Hầu phủ nhận!”
“Phụ thân!” Liễu Mộng Sương kêu thất thanh.
“Có điều…”
Giọng Hầu gia đổi hẳn:
“Chín vạn lượng kia không phải số nhỏ. Trong phủ nhất thời không xoay đủ bạc mặt. Trước tiên đưa con năm ngàn lượng, phần còn lại… trả góp.”
Ta gật đầu sảng khoái:
“Được. Tính theo lãi của tiền trang, mỗi tháng ba phân. Lập khế ước đi.”
Quản gia mang giấy b.út đến, ta đích thân viết giấy vay nợ, để Liễu Mộng Sương điểm chỉ.
Ta thổi khô nét mực, cẩn thận cất vào n.g.ự.c, mới nở nụ cười chân thành đầu tiên sau khi hồi phủ:
“Đa tạ muội muội đã thông cảm. Từ nay về sau, chúng ta thật sự là tỷ muội rồi.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lieu-uyen-nhi/5218639/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.