Ta là thiên kim thật của Hầu phủ.
Ngày được đón về phủ, thiên kim giả khóc như hoa lê đẫm mưa, nghẹn ngào nói:
“Tỷ tỷ, muội có thể trả lại hết cho tỷ… bất kể là thứ gì…”
Ta nắm lấy tay nàng, nước mắt lưng tròng:
“Muội muội ngoan, tỷ chỉ chờ câu này của muội thôi!”
Dứt lời liền xoay người lấy ra quyển sổ dày ba tấc:
“Đây là sổ ghi chép chi tiêu ăn mặc của muội trong mười lăm năm qua — cơm ngon áo đẹp, mỗi năm ba trăm lượng…”
“Còn có những năm tháng muội chiếm lấy thân phận của ta, khiến ta phải lưu lạc chốn nông thôn chịu khổ. Theo lý nên bồi thường ta sáu ngàn lượng mỗi năm, mười lăm năm là chín vạn lượng. Cộng thêm các khoản chi phí khác…”
“Thôi thì làm tròn, tổng cộng chín vạn tám nghìn bảy trăm lượng.”
Ta mỉm cười nhìn vẻ mặt cứng đờ của nàng ta:
“Muội muốn trả bằng bạc vụn hay ngân phiếu? Nếu trả góp thì phải tính thêm lãi đấy.”
Mọi người trong phòng đều hóa đá. Phụ thân đập bàn giận dữ quát:
“Con muốn bức c.h.ế.t muội muội mình sao?!”
Ta chớp mắt vô tội, cất lời nhẹ nhàng:
“Phụ thân nói vậy không đúng rồi — nợ thì phải trả tiền, đó là đạo lý hiển nhiên.”
“Nàng thay con hưởng phúc mười lăm năm, chẳng lẽ còn có lý sao?”
“Hay là Hầu phủ định quỵt nợ?”
Ta đảo mắt nhìn một vòng quanh đám thân thích đang mặc toàn áo gấm lụa là:
“Nếu vậy… nữ nhi đành tới Thuận Thiên phủ gõ trống Đăng Văn thôi!"
1
Ngày Hầu phủ tới đón ta, ta đang cắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lieu-uyen-nhi/5218638/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.