3.
Mà khi còn ở nông thôn, bữa sáng của ta thường chỉ có cháo loãng với dưa muối, gặp vụ mùa bận rộn mới nỡ luộc một quả trứng ăn lấy sức.
“Đa tạ mẫu thân.”
Ta ngồi xuống, nhưng không động đũa:
“Chỉ là nữ nhi ở quê ăn mãi cơm canh đạm bạc, giờ không quen ăn mấy món tinh xảo thế này.”
Phu nhân khựng tay, vành mắt lại đỏ lên:
“Uyển nhi… mẫu thân biết con đã chịu khổ rồi…”
“Chuyện đã qua rồi.”
Ta nhàn nhạt đáp:
“Hiện tại, nữ nhi chỉ muốn sống cho tốt phần đời còn lại của mình.”
Đang nói thì Liễu Mộng Sương cũng đến.
Nàng ta hôm nay mặc một bộ váy màu hồng phấn, làm nổi bật gương mặt thanh tú mềm mại.
Thấy ta, bước chân hơi khựng lại, sau đó lễ độ hành lễ:
“Thỉnh an mẫu thân, tỷ tỷ.”
“Mộng Sương đến rồi, mau ngồi xuống.”
Phu nhân vẫy tay gọi nàng ta đến ngồi cạnh, còn đích thân múc cháo cho nàng.
Ta nhìn cảnh ấy, lòng dửng dưng.
Mười lăm năm tình cảm không phải giả, ta cũng chẳng trông mong một sớm một chiều có thể thay thế vị trí của Liễu Mộng Sương trong lòng mẫu thân.
Nhưng — ta có thể khiến tất cả bọn họ nhớ kỹ: ai mới là đích nữ thật sự.
“Mẫu thân.”
Ta buông đũa, bình thản nói:
“Nữ nhi muốn xem qua sổ sách trong phủ.”
Phu nhân cùng Liễu Mộng Sương đồng loạt ngẩn người.
“Xem sổ sách làm gì?” Phu nhân nghi hoặc.
“Ngày trước ở nông thôn, nhà bên cạnh mở cửa hàng, nữ nhi thường giúp họ tính toán sổ sách, cũng biết chút ít.”
Ta mỉm cười:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lieu-uyen-nhi/5218640/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.