“Sao còn ngây ra đó? Xuống đi! Chẳng lẽ nghĩ mình bây giờ là tần, bản cung không thể sai khiến được sao? Nô tỳ rửa chân thì mãi mãi vẫn là nô tỳ rửa chân!”
Ta bình thản đáp:
“Nô tỳ tuân mệnh.”
Chỉ là… ta thật ra không giỏi bơi. Khi xưa học được đôi chút cũng chỉ là thời thơ ấu nghịch nước trên sông.
Nhưng có người biết. Ta từng vô số lần nhìn hắn nhảy xuống sông, mạnh mẽ lướt nước, rồi cười rạng rỡ khi bắt được cá:
“Tố Nương, ta bắt được rồi!”
Nước xuân lạnh buốt, chẳng ấm áp hơn đông bao nhiêu.
Ký ức ấy lúc này lại chẳng đẹp chút nào.
Toàn thân ta đau buốt, bộ cung phục nặng nề kéo ta chìm xuống. Khi cuối cùng đã nắm được chiếc khăn, ta cố gắng bơi lên bờ, được Phục Âm và cung nữ của Hoàng hậu kéo lên.
Khoảnh khắc đặt chân lên bờ, cơn đau dữ dội ở bụng khiến ta co quắp lại, sắc mặt trắng bệch.
Hoàng hậu hoảng loạn gọi người đi mời ngự y.
Quý phi sắc mặt cũng vô cùng khó coi, nhưng không chịu nhận sai, nghiến răng nói:
“Gấp gì chứ? Nàng ta từng xuống hồ mùa đông mà có sao đâu? Giờ chỉ giả vờ yếu đuối, muốn hãm hại bản cung. Ta nói cho ngươi biết, đừng mơ!”
Rồi nàng giận dữ đá ta một cú.
Đầu mũi giày gắn trân châu sắc bén dằn mạnh lên bụng ta…
Đau đớn đến mức ta không phân biệt nổi là đau ở da thịt hay đau tận cốt tủy.
“Máu!… Chảy m.á.u rồi!”
Có người thét lên hoảng loạn, chỉ vào vệt m.á.u đang không ngừng tràn ra dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lien-thanh-my-nhan/5218537/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.