Dĩ nhiên, ngày hôm sau hắn vẫn đến tìm ta.
Sắc mặt có phần phức tạp.
Còn ta vẫn ngái ngủ, như thường ngày nhìn hắn mà cười:
“Bệ hạ đến rồi.”
Thấy ta không hề giận hờn, sắc mặt hắn dịu đi, nhưng rồi đột nhiên nhớ ra điều gì, liền hỏi:
“Ngươi có biết hôm qua trẫm đi đâu không?”
Ta không hiểu vì sao hắn hỏi vậy:
“Thần thiếp đương nhiên biết chứ, bệ hạ đến chỗ Quý phi nương nương.”
“Vậy ngươi nghĩ thế nào?”
Ta thuận theo hắn:
“Là chuyện tốt. Bệ hạ vui vì có giai nhân bầu bạn, thần thiếp xin chúc mừng bệ hạ.”
Sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi:
“Trẫm đến với nữ nhân khác mà ngươi lại vui mừng như thế sao?”
Ta hỏi lại:
“Chẳng phải bệ hạ vui đó sao?”
Nếu không vui, sao có thể ở lại đến sáng? Hắn nghẹn lời.
Rồi xoay người bỏ đi.
Thật kỳ lạ.
19
Quý phi tuy được sủng ái lại, nhưng không thể độc chiếm như xưa.
Bùi Khởi tựa như quên mất ta, thường xuyên nghỉ lại cung Quý phi, thỉnh thoảng đến những nơi khác, chỉ trừ cung Hoàng hậu - trong mắt hắn, Hoàng hậu vẫn luôn nhàm chán và vô vị.
Chỉ trong chốc lát, hậu cung lại trở về dáng vẻ trước khi Quý phi nhập cung.
Không ai bận tâm đến vị Hoàng hậu không được đoái hoài, cũng chẳng ai đoái hoài đến vị Dung Tần từng được sủng ái nhất thời rồi lại thất sủng là ta.
Chỉ là không biết, trong điện Quý phi, bình ngọc nào còn nguyên vẹn.
Con người mà, kìm nén quá lâu sẽ sinh chuyện.
Ta tính thời gian, đến dự buổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lien-thanh-my-nhan/5218536/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.