“Biết. Quý phi nương nương nói, đây là tín vật đính tình của hoàng thượng và Quý phi.”
Ta đưa nó trả lại cho hắn, dịu giọng:
“Bệ hạ, giờ vật đã về lại chủ cũ rồi.”
Phải… đúng như người nghĩ đấy _
Chính tín vật người trao cho Từ Kiều Kiều… đã chôn vùi một đứa con của người.
Hắn bật đứng dậy, mắt đỏ ngầu:
“Thôi Phù Lăng!”
“Ngươi biết! Ngươi biết hết! Vậy mà vẫn giữ bộ dạng này! Vì sao không phẫn nộ?! Vì sao còn cười được?! Hay là ngươi căn bản chẳng bận tâm? Ngươi không để tâm đến đứa trẻ… cũng chẳng quan tâm trẫm! Rốt cuộc trong lòng ngươi là cái gì?! Khi trẫm ở cùng phi tần khác, đến Hoàng hậu còn sinh oán hờn, chỉ có ngươi… ngươi còn cười chúc mừng trẫm có thêm mỹ nhân!”
Hắn nhìn ta gần như bất lực, xen lẫn một chút ai oán:
“Trong mắt ngươi, phải chăng căn bản… không hề có trẫm?”
Chậc… nhìn người thật chuẩn.
23
Đêm ấy, Phục Âm thổi tắt nến, đau lòng kéo chăn đắp cho ta.
Giữa đêm tĩnh lặng, tiếng nức nở mỏng manh khiến người trong bóng tối hoảng loạn.
Hắn vén chăn lên, nhìn thấy ta cuộn người mà khóc nghẹn không thành tiếng.
Ta cũng nhìn hắn, nước mắt tuôn rơi như mưa rào.
Tất cả ngăn cách, chẳng biết từ bao giờ, lặng lẽ tan biến.
Hắn ôm c.h.ặ.t ta, vui mừng lẫn phẫn uất đan xen:
“Không sao… không sao nữa rồi…”
Ta vừa khóc vừa hỏi:
“Vì sao lại là ta? Vì sao vẫn là ta? Rõ ràng ta đã nghe lời nàng ấy… Vậy mà ngay cả đứa bé cũng chẳng giữ được… Là ta chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lien-thanh-my-nhan/5218538/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.