Biết rõ Lâm Dược sẽ không quay lại, mà vẫn muốn ở trong biển lửa chờ hắn.
Biết rõ Lâm Dược phản bội mình, lại luyến tiếc không muốn tổn thương hắn dù chỉ một mảy may.
Biết rõ là hư tình giả ý, nhưng vẫn… kìm lòng không được mà càng lún càng sâu.
Hết thảy hết thảy, đều sớm nói rõ y thích Lâm Dược, nhưng lại vẫn cứ giả vờ thờ ơ, mãi cho đến giờ khắc này, mới không thể không nhìn thẳng vào tình cảm của chính mình.
Nghĩ vậy, Từ Tình bỗng thấy toàn thân rét run, không tự chủ được nắm chặt tay, cúi đầu thì thầm: “Ta thích hắn, ta thích hắn, ta… Ta phải làm sao bây giờ…”
Y cứ một lần rồi lại một lần tự hỏi, thanh âm càng ngày càng nhẹ, đến cuối cùng còn mang theo chút run rẩy.
Lâm Dược vốn là có mục đích tiếp cận y, hiện giờ lại càng hận y đến tận xương, thế nhưng y lại một mực yêu thương hắn, làm sao bây giờ!?
Y đường đường là giáo chủ đứng đầu một giáo, một thân tuyệt thế võ công, nhưng kết quả… Nếu đã định phải khổ đau vì yêu, vậy cho dù là thiên hạ vô địch, cũng không cách nào thoát khỏi một chữ tình.
Nghĩ tới đây, lại bắt đầu ho khan từng đợt.
Trình Song Ngân vội vươn tay vỗ vỗ lưng Từ Tình, cẩn thận giúp y thuận khí, dịu dàng hỏi: “Còn làm sao nữa? Một đao giết chết tiểu tử đó là xong mà?”
Hắn khẽ mỉm cười, giọng điệu ôn hòa như nước.
Từ Tình nghe vậy cả người chấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/liem-mi/2353459/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.