Khi Lâm Dược tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên một cái giường sạch sẽ mềm mại, trước mắt là nụ cười ôn nhu quen thuộc.
“Đại ca”, cậu cất giọng khàn khàn, tâm tình cực kỳ kích động, “Thật sự là ca sao ca vẫn một mực ở địa phủ chờ đệ phải không cha đâu[1]? Đệ làm nhiều chuyện ngu ngốc như vậy, còn tưởng rằng các người không quan tâm đệ nữa…”
Cậu đứt quãng nói, vừa khóc vừa cười, kết quả liền bị quạt gõ một cái vào trán.
Ngẩng đầu, chỉ thấy Lý Phượng Lai đang tựa tiếu phi tiếu nhìn mình, dáng điệu lười nhác nói: “Tiểu tử ngốc, la lối cái gì, ngươi còn chưa chết đâu.”
Hả?
Lâm Dược ngẩn ngơ, đưa tay sờ sờ lòng bàn ta đại ca Lâm Trầm của mình, quả nhiên là ấm áp.
Đại ca rành rành ngồi trước mặt mình, chưa chết?
Cậu nhất thời kích động, giãy giụa muốn ngồi dậy, kết quả lại chạm tới vết dao trên ngực, lập tức ngã trở về.
“Mọi người chưa chết?” Lâm Dược mở to hai mắt, nét mặt mờ mịt, “Địa lao rõ ràng đã bị thiêu hủy, sao lại…”
Lâm Trầm cười kéo chăn đắp kín cho cậu, ôn nhu nói: “Thật ra đêm đó chúng ta đã chạy khỏi ma giáo. Chẳng qua khi ấy đệ ngất đi, lại bị giáo chủ kia ôm, thật sự cứu không được. Ta vì chú ý toàn cục, phải đem mọi người đi trước. Sau đó luôn nghĩ biện pháp cứu đệ, nhưng ma giáo canh phòng nghiêm ngặt, căn bản không xông vào được.”
“Đúng vậy” Lý Phượng Lai gật gật đầu, ở bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/liem-mi/2353461/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.