Rạng sáng ngày thứ hai, Từ Tình liền đẩy cửa bước vào.
Trong tay y bưng một chén thuốc, vốn là nghĩ đút Lâm Dược uống, nào biết vừa đi đến bên giường nhìn, liền bị hoảng sợ.
Từ xa nhìn đến, chỉ thấy Lâm Dược vẫn yên lặng nằm ở trên giường, hai tay bị xích sắt khóa chặt, không thể động đậy. Nhưng gương mặt thanh tú kia lại trắng bệch như tờ giấy, con ngươi đen vô thần trừng lớn, khóe miệng thậm chí còn chảy xuống tơ máu.
Chỉ trong một đêm ngắn ngủi, cậu dường như đã biến thành một người khác, mặt không chút thay đổi, không khí trầm lặng.
Tay Từ Tình run lên, thiếu chút nữa đánh rơi chén thuốc.
Trong một thoáng nháy mắt, y quả thực nghĩ rằng Lâm Dược đã chết rồi.
Thật vất vả mới áp chế được bối rối trong lòng, run rẩy vươn tay, khe khẽ, chạm nhẹ vào gò má tái nhợt của Lâm Dược.
… Vẫn còn ấm.
Y thả lỏng một hơi, nhưng lập tức lại nghiêm mặt, thần sắc khắt khe, động tác cứng ngắc mà đem chén đưa tới bên miệng Lâm Dược, lạnh lùng nói: “Uống thuốc.”
Biểu cảm của Lâm Dược thoáng chốc hoảng hốt, cuối cùng cũng chậm rãi hồi phục tinh thần, con ngươi vốn đen huyền thế nhưng lúc này lại mênh mang sương mù, thanh âm khàn khàn thốt ra một câu.
Từ Tình nghe không rõ liền cúi đầu để sát vào một chút, mới nghe thấy lời cậu nói: “Rốt cuộc là ngươi có thích ta không?”
Dường như đã hỏi rất nhiều lần.
Nhưng lần này giọng điệu đặc biệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/liem-mi/2353457/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.