Huỳnh Hứa Giai cắn chặt môi chịu đựng , trong bữa cơm cô vẫn im lặng chọn cho mình một góc khuất .
Khi cô đứng dậy muốn rời đi đám người đó thấy vậy cũng không muốn dễ dàng cho cô qua , một người trong đám họ đưa chân ngáng đường khiến Huỳnh Hứa Giai bị vấp ngã sõng soài trên mặt đất .
Đầu cô cũng bị va vào cạnh ghế khiến máu tứa ra rồi chảy lênh láng xuống mặt .
Huỳnh Hứa Giai không để ý đến vết thương đó , tay vẫn chăm chú dọn lại khay cơm .
Cảm nhận không gian bỗng chốc yên lặng , vừa nãy còn có tiếng xì xào , bây giờ đã im ắng lạ thường . Cô vội ngẩng đầu lên , máu chảy xuống mi mắt khiến cô phải dụi đến mấy lần mới nhìn rõ .
“ Tại sao anh có thể xuất hiện ở nơi này được , chút nữa thì cô cũng quên mất anh nổi tiếng như vậy lại có quan hệ rộng . Mọi ngóc ngách của nhà giam này e là chỗ nào anh cũng có thể đi vào “ .
Chưa để cô lên tiếng , người trước mặt đã nói :
- Sao , có phải cô thấy cuộc sống bây giờ rất chật vật và khổ sở không , đây đều là cái giá mà cô phải trả .
Huỳnh Hứa Giai bê khay cơm đứng dậy , lau sạch máu trên mặt . Vết thương còn mở miệng nên vừa lau xong lại chảy máu tiếp .
- Anh tới đây có chuyện gì sao , bác gái đã tỉnh chưa . Còn cô con gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451091/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.