Cô không xem nữa , cánh tay đang nắm chặt cũng buông thõng xuống , sau lưng bắt đầu buông toàn là lời nói khinh bỉ nhạo báng . Huỳnh Hứa Giai quay đầu nhìn tài xế đang nóng vội , không biết dũng khí từ đâu khiến cô thốt lên :
- Tôi nhận tội .
Không phải bọn họ nói cô độc ác sao , vậy thì cứ để cô trở thành kẻ độc ác như vậy đi .
Huỳnh Hứa Giai như mệt mỏi tất cả , đến cả người nhà đều không tin tưởng vậy thì còn ai có thể tin cô được cơ chứ . Từ cứu người lại thành hại người , đổi trắng thành đen . Chỉ với mấy chứng cứ đấy có thể kết tội một người , không thèm điều tra rõ . Đúng là không thấy vô lí hay sao .
Huỳnh Hứa Giai đi đến bên chiếc bàn , cầm lấy chiếc bút máy kí tên mình vào tờ giấy nhận tội . Tài xế đó cũng được thả ra , anh ta đi lướt qua cô miệng nói hai từ “ cảm ơn “ rồi rời đi .
Có lẽ đây là sự lựa chọn tốt nhất của cô rồi , tuy mang danh là có tội nhưng ít ra không còn bị Huỳnh Trương Văn đánh đập nữa . Huỳnh Hứa Giai ôm vết thương hôm trước bị ông ta quật roi bước ra ngoài ngồi lên chiếc xe cảnh sát .
Không biết cô suy nghĩ gì , khuôn mặt nhìn qua khung cửa kính rồi cụp mắt xuống . Tuổi hai mươi của cô cứ như vậy mà bất dĩ trở thành kẻ sát nhân , nếu đã bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451094/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.