Thời hạn 5 năm cũng đã đến .
“ Rầm “ tiếng cửa của ngục giam được quản ngục mở ra .
Vẫn là giọng nói ấy vẫn như thường ngày nhưng hôm nay với Huỳnh Hứa Giai lại thấy thật khác biệt . Cuối cùng ngày này cũng tới .
Cô chậm rãi theo sau cô ấy qua từng phòng giam một , dáng người cao gầy không còn được xinh đẹp như xưa . Bây giờ chỉ nhìn lại ở mức ưa nhìn .
Huỳnh Hứa Giai trong tay cầm túi hành lí chỉ có vài đồ dùng thô sơ đã cũ kĩ .
Cô ngoảnh đầu nhìn phía cổng rộng phía trước , ngày ấy khi vào đây hai cây bạch dương còn bé tí vậy mà giờ đã to đến vậy .
Huỳnh Hứa Giai nở nụ cười yếu ớt trên môi còn có vết thương đang đóng vảy , chỉ cần bước qua cánh cổng kia là cô có thể thoát khỏi nơi đây rồi . Bước chân cô dần nhanh hơn rồi đến gấp gáp , như một chú chim muốn thoát khỏi chiếc lồng đã kìm hãm nó bấy lâu nay .
Nhưng khi nhìn thấy chiếc xe hơi đen sang trọng đỗ bên lề đường khiến cả người Huỳnh Hứa Giai hơi run lên .
Người đàn ông trong xe nhìn thấy cô cũng bước ra , dáng cười cao ngạo đầy khó chịu nhìn cô .
Tuy rất bất ngờ nhưng rất nhanh chóng Huỳnh Hứa Giai thu lại vẻ ngạc nhiên này :
- Lệ Phó Thành anh đến đây là đón em sao ?
Anh bày ra vẻ mặt chán ghét , đôi mắt nhìn xuống phía hành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451090/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.