Cô ôm lấy trái tim đang đập thình thịch của mình , có lẽ ngày hôm nay chính là ngày vui nhất đối với Huỳnh Hứa Giai . Khoé môi mỉm cười nhẹ mà bao ngày chưa có được , đôi gò má cũng khẽ ửng hồng e thẹn .
Trái ngược với cảm xúc của Huỳnh Hứa Giai , Noãn Noãn sắc mặt đã đen kịt . Một giây trước cô ta còn dương dương tự đắc người được chọn sẽ là mình , một giây sau lại khiến cô ta tức muốn độn thổ .
Nhưng vì Lệ Phó Thành còn ở đây nên cô ta chỉ có thể nhẫn nhịn không bộc phát , nét mặt mất đi tự nhiên rồi đến khó xử .
- “ Ngài Lệ , chắc cậu quên là con nhỏ đó từng muốn hại mẹ cậu lại đã từng vào tù , lấy nó danh tiếng cậu cũng bị giảm không ít . Tôi nghĩ cậu nên suy nghĩ kĩ lại , Noãn Noãn cũng rất được . Cậu thử cân nhắc lại xem sao “ . Huỳnh Trương Văn vội vàng lên tiếng muốn anh thay đổi suy nghĩ , giọng điệu mang theo sự khẩn trương .
Lệ Phó Thành vẻ mặt khó chịu đứng dậy :
- Lựa chọn là do tôi , lời tôi đã nói sẽ không lặp lại lần nữa .
Trước khi rời đi ánh mắt sắc lạnh còn lướt qua người Huỳnh Hứa Giai một lượt . Cô cũng ngửa mặt lên nhìn anh , đứng ngây ngốc đến khi bóng dáng anh rời khỏi đó .
- “ Ba à “ . Noãn Noãn ấm ức giẫm mạnh chân xuống sàn nhà .
Huỳnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451086/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.