Huỳnh Hứa Giai cúi gập đầu xuống , ánh mắt không dám đối diện :
- Cậu không sợ sao , nhỡ may tôi là người xấu . Vả lại cũng không chắc quản lí của cậu có nhận tôi không . Đừng làm mất thời gian của cậu .
Đã từ bao giờ cô thấy đây là chuyện tủi hổ đến vậy , đến ánh mắt cũng không dám nhìn thẳng người đối diện dù cho tất cả đều không do cô . Có thể là vì mọi người đều hướng vào điểm yếu đó để xoáy xâu hơn , đến cuối cô không thể thoát khỏi nó .
- Em tin chị sẽ không là người xấu , nếu không chị đã không nói chuyện này cho em . Quản lí của em cũng rất dễ tính , sẽ không để ý đến việc này .
Chỉ với câu nói đó cũng khiến cho cô cảm thấy thật ấm lòng , khoé môi khẽ mỉm cười .
- Cậu quả là một chàng trai tốt .
Thái Hàn nghe vậy ngại ngùng đưa tay lên gãi đầu , hai tai hơi hồng :
- Nếu chúng ta quen biết lâu hơn , chị còn thấy nhiều điểm tốt của em lắm .
Nhìn thấy cậu như vậy Huỳnh Hứa Giai bỗng nổi hứng lên trêu chọc :
- Vậy sao , vậy chị phải làm bạn với em thật lâu rồi .
Sắc mặt Huỳnh Hứa Giai nói đến đây liền sa sầm xuống .
Bạn sao ? Cô trước giờ chưa từng có một người bạn nào trong 10 năm học , chỉ vì cô là con ghẻ của Huỳnh Trương Văn . Mọi người đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451084/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.