- Huỳnh Thị cũng giàu có như vậy không đến nỗi bạc đãi con mình đấy chứ .
Lần này cô không trả lời , mặt hơi cúi xuống . Trong đầu cũng chẳng thể tìm được đáp án phù hợp , nếu nói “ không “ thì chắc chắn cô ấy cũng chẳng tin khi nhìn vào thân hình tàn tạ này . Mà nói “ có “ thì chẳng phải đang làm Huỳnh Trương Văn mất mặt sao . Trên đời ông ta ghét nhất là thứ đó , lúc đấy ông ta lại nổi giận vô cớ muốn đánh đập cô thì biết phải làm sao .
Thấy vẻ mặt Huỳnh Hứa Giai khó xử như vậy , cô ấy không muốn nói đến điều đấy nữa .
- Cô được nhận . Mau đi lấy đồng phục đi .
Huỳnh Hứa Giai trợn tròn mắt kinh ngạc , không tin rằng mình được nhận nhanh đến thế . Chỉ thông qua mấy câu hỏi ấy thôi , quản lí Lưu còn chưa nhắc về mấy cái như trình độ chuyên môn hay học vấn gì nữa mà .
Thái Hàn nhìn biểu cảm của cô như vậy , vẻ mặt từ thương xót khi nghe những câu hỏi mà quản lí Lưu khi hỏi cô cũng phải mỉm cười không kìm được trêu ghẹo :
- Sao thế ? Chị không muốn làm công việc này nữa à .
Huỳnh Hứa Giai vội vàng lắc đầu như một đứa trẻ , có vài phần đáng yêu .
- Không có , công việc tốt như vậy sao tôi có thể không cần được chứ .
Nói xong cô cũng cúi gập người cảm ơn quản lí Lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451083/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.