“ D . . . ” còn chưa để Huỳnh Hứa Giai nói xong điện thoại cũng đã tắt , cô chỉ cố thể nở nụ cười chua xót nói chữ cuối mà lúc nãy mình nói dở “ Dạ “
Huỳnh Hứa Giai vội đi đến phòng thay đồ thay bộ đồng phục trên người ra , xách theo hành lí chạy vội ra ngoài chuẩn bị bắt taxi . Đột nhiên phát hiện ra mình không còn tiền . Hôm nay mới là buổi làm việc đầu tiên , phải đợi hơn một tháng nữa mới được phát lương .
Suy nghĩ đi , suy nghĩ lại cô chỉ có thể quay lại mượn Ôn Điềm chút ít , tuy mới quen mà đã nói đến chuyện tiền nong khiến cô hơi ngại nhưng cô bây giờ đang rất gấp . Mới đầu còn định mượn Thái Hàn nhưng khi hỏi một vài người thấy họ nói cậu đã về rồi .
Huỳnh Hứa Giai đi xuống , vừa mới bước vào cổng biệt thự nhà họ Huỳnh được mấy bước đã thấy đèn bên trong được bật sáng trưng hơn hẳn mọi khi .
Vẫn là bà vú lúc trước , đang đứng đợi ở cổng giục cô :
- Tiểu thư mau vào đi , ông chủ đợi cô đã lâu rồi .
Cô biết mình đến muộn lên vội chạy vào , tóc tai cũng lộn xộn không kịp chỉnh sửa .
- “ Ba con đến muộn “ .
Lệ Phó Thành dáng ngồi bá đạo nghe thấy giọng nói , mặt quay sang nhìn Huỳnh Hứa Giai đang ở phía cửa . Nhìn thoáng qua nét mặt hơi bực bội , có lẽ vì đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451080/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.