Lệ Phó Thành hừ lạnh một tiếng :
- Bây giờ còn muốn bênh nhau , cậu còn không mau cút đi . Chẳng lẽ muốn xem một đêm lãng mạn của tôi với cô ta .
Thái Hàn lưỡng lự nhưng khi thấy Huỳnh Hứa Giai gật đầu liền hiểu ý rời khỏi , chỉ sợ ở đây thêm nữa cô sẽ không được yên .
Lệ Phó Thành đợi đến khi cậu đi liền đóng sầm cửa lại . Sắc mặt khó chịu đi đến đè Huỳnh Hứa Giai xuống giường , bàn tay thô bạo ép lấy cổ tay cô .
- Có vẻ như tôi coi thường cô quá rồi , tôi chỉ đi một lát thôi cô đã lộ ra bản chất thật .
- “ Lệ Phó Thành , anh đang làm gì vậy “ . Huỳnh Hứa Giai hoảng sợ trước sự thô bạo này , cả người giãy giụa muốn thoát ra .
Trước sự tiếp xúc có phần thân mật , hơi thở anh phả ra xộc thẳng vào mũi cô tràn ngập mùi rượu nồng nàn , Huỳnh Hứa Giai cố gắng trấn tĩnh cho tinh thần anh tỉnh táo .
- Lệ Phó Thành , anh say rồi . Để em làm cho anh bát canh giải rượu .
Cô vừa nói vừa rút tay mình ra khỏi bàn tay anh , hành động hết sức nhẹ nhàng như con mèo nhỏ muốn thoát khỏi nanh cọp .
Ngay khi Huỳnh Hứa Giai tưởng mình thoát được khỏi vòng tay anh lại bị anh siết càng chặt hơn . Ép chặt người cô dán chặt với người mình mà chất vấn :
- Cô ấy tới chúc phúc cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451070/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.