- “ Cô Huỳnh “ Tiểu Du Du mỉm cười nhìn cô , trên tay còn cầm chén rượu khẽ nâng lên .
- “ Không biết cô tới đây để nói chuyện gì “ . Huỳnh Hứa Giai nhíu mày , chỉ sợ cô ta muốn giở trò gì , vừa nãy còn nước mắt ngắn nước mắt dài trên mặt , bây giờ miệng thì lại cười tươi như hoa .
- Không có gì , chỉ là để ôn chút chuyện cũ .
- Chuyện cũ ? Nếu tôi không nhầm chúng ta gặp lần đầu tiên mới là ở đồn cảnh sát , chẳng lẽ cô lại muốn ôn chuyện tôi ở trong tù đã sống như nào .
Cô ta nghe đến đây , vẻ mặt mất đi sự tự nhiên ban đầu . Đã 5 năm trôi qua rồi , mỗi khi ai nhắc vấn đề gì có liên quan vụ tai nạn năm đó cô ta không kìm được mà sống lưng lạnh toát .
- Nếu không có gì thì chúng ta cùng nói về người đàn ông chung của chúng ta đi , sẽ có nhiều đề tài để nói hơn đó . Cô Huỳnh cũng rất muốn dùng đồ thừa của người khác nhỉ .
Huỳnh Hứa Giai nắm chặt bàn tay của mình lại , cố kìm nén lửa giận trong lòng .
- “ Người đàn ông chung ? “ không biết cô Du có dám nói mấy câu này trước mặt anh ấy không . Mà tôi có dùng đồ thừa hay không thì chắc chắn là không rồi , bởi anh ấy là con người . Sao xứng mấy từ xúc phạm như này được .
Tiểu Du
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451072/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.