Huỳnh Hứa Giai đến khu bếp nấu chút đồ , mùi thơm rất nhanh toả ra khắp nơi . Lệ Phó Thành thường dậy rất sớm , có thể là vì công việc bận rộn . Thỉnh thoảng sẽ bắt gặp anh ngồi trước máy tính bên cạnh là cốc cà phê đã nguội lạnh .
Cô biết vậy nên lúc nào cũng chuẩn bị những đồ bổ dưỡng cho anh , chỉ là Lệ Phó Thành đến nhìn một cái cũng không thèm nhìn cứ thế mà đi lướt qua .
Huỳnh Hứa Giai như thói quen một mình ngồi thản nhiên ăn từng đống đồ mình đã nấu ra , đáng tiếc lại có kẻ tới phá vỡ bầu không khí này .
Mới từ phòng bếp đã nghe thấy được tiếng giày cao gót của phụ nữ bước vào , Huỳnh Hứa Giai buông đôi đũa xuống . Mắt cũng hướng ra ngoài cửa , muốn xem xem hôm nay Tiểu Du Du lại diện trang phục đắt tiền nào nữa đây .
Kể từ khi cô ta thường xuyên lui tới đây , Huỳnh Hứa Giai cảm thấy mình khỏi cần phải cất công xem mấy buổi trình diễn thời trang trên ti vi , chi bằng cứ xem cô ta .
- “ Phó Thành , anh vẫn chưa đi làm sao “ . Tiểu Du Du giọng nói dịu dàng như nước , ánh mắt vui sướng nhìn Lệ Phó Thành .
Hành động Huỳnh Hứa Giai hơi khựng lại , mãi mới miễn cưỡng bày ra vẻ mặt bình thản ăn nốt miếng cơm còn lại . Nhưng thực ra cô tức chứ , rất tức , muốn lôi cô ta ra mà hất đi . Cuối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451067/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.