Mặt cô ửng hồng , tuy không phải lần đầu tiên nhìn thấy thân thể này nhưng giữa bọn họ cũng chỉ có thân mật có mỗi một lần .
Hơn nữa điện ở đây lại được bật sáng như này , đâu có tối om như lúc đó .
Huỳnh Hứa Giai vắt sạch chiếc khăn , lau lên cánh tay săn chắc . Đợi vết thương được rửa sạch mới bôi thuốc rồi băng giúp anh .
Cô ngồi xuống , người hơi nghiêng vén mái tóc rối tung của anh lên rồi sờ trán :
- Sao vẫn còn sốt vậy ?
Cô lại lấy thêm một chậu nước khác , lấy chiếc khăn mới rồi đắp lên trán Lệ Phó Thành . Qua vài lần như vậy cơn sốt cũng thuyên giảm , anh cũng không còn nói mớ nữa .
Huỳnh Hứa Giai mãi cũng mới yên tâm đứng dậy , nhìn đồng hồ đã 4 giờ sáng rồi . Cô còn phải dọn dẹp rồi đi làm nữa .
- “ Đừng đi “ . Lệ Phó Thành nắm chặt cánh tay Huỳnh Hứa Giai .
Cô đứng im , không quay đầu lại .
- Anh ốm đến hồ đồ luôn rồi , nếu anh tỉnh lại biết mình đã làm những chuyện này không biết lại nổi giận cái gì nữa đây .
Lệ Phó Thành không để ý đến lời nói đó , kéo Huỳnh Hứa Giai ngã vào người mình . Thân thể còn ốm nhưng vẫn rất nhanh nhẹn đè cô xuống .
Đôi môi nhanh chóng gặm nhấm môi nhỏ của Huỳnh Hứa Giai , đầu lưỡi luồn vào trong rồi xuyên qua kẽ răng . Hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451055/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.