Ở khách sạn , gặp mấy vị khách khó tính hoặc hay gây sự vô cớ là điều bình thường . Nhưng Ôn Điềm cũng đi quá lâu với mọi khi rồi , bây giờ nhìn ra ngoài kia lại thấy hình như cô ấy đang bị bắt nạt .
Huỳnh Hứa Giai ra bên ngoài , thấy tình hình rất căng thẳng .
Cô đi đến chỗ Ôn Điềm , cô ấy cúi gằm mặt xuống , đôi mắt hơi đỏ hoe .
- “ Sao vậy , nói cho mình biết có chuyện gì “ . Huỳnh Hứa Giai xoa lưng an ủi .
- “ Cô ta là bạn của cô sao , nếu thế thì sai cô ta quỳ xuống xin lỗi tôi là được . “ . Giọng nói đầy ngạo mạn của kẻ ngồi trên xe nói với cô ấy .
- Không cần , tôi quỳ là được chứ gì .
Ôn Điềm còn định quỳ xuống đã bị Huỳnh Hứa Giai ngăn lại , đi đến chỗ tên đó hỏi :
- Rốt cuộc bạn tôi đã làm gì đến nỗi phải quỳ trước mặt bao nhiêu người vậy chứ .
Hắn ta vẻ mặt dương dương tự đắc như bản thân mình chẳng làm gì sai :
- Tôi muốn đậu xe ở đây xem bà ta là đang bị thương thật hay giả nhưng cô ta lại đi đến trách cứ tôi .
Huỳnh Hứa Giai nghe câu trả lời như vậy liền cạn ngôn , sao trên đời này lại có loại người đó được chứ . Đúng là có tiền là muốn làm gì cũng được mà .
- Ôn Điềm , cậu mau đỡ bà ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451053/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.