- “ Lần sau đừng như vậy nữa “ Lưu Tinh Hà vỗ lấy cổ tay nhắc nhở nhưng thấy vẻ mặt Huỳnh Hứa Giai nhăn nhó liền nhìn xuống dưới , vén lên mới thấy có vết thương đang băng bó vẫn chưa lành .
- Em . . .Em .
Cô vội vàng rụt tay lại , kéo áo che đi . Miệng chỉ mỉm cười lảng tránh .
Lưu Tinh Hà đang định nói thêm nhưng sợ làm cô khó xử nên chỉ thở dài :
- Lúc nãy chị hơi nặng lời nên xin lỗi em .
- Không có , chị cũng chỉ là muốn tốt cho em thôi mà .
Lưu Tinh Hà để cho Huỳnh Hứa Giai rời khỏi , lúc cô vừa định vặn tay nắm cửa thì âm thanh thông báo ở điện thoại của chị Lưu vang lên .
Cô ấy nhìn điện thoại , trầm tư một lúc rồi nhắn lại . Dường như người bên kia không đồng ý khiến Lưu Tinh Hà lộ rõ vẻ mệt mỏi gọi Huỳnh Hứa Giai lại :
- Chủ tịch của khách sạn vừa thông báo muốn em đi dọn dẹp nhà vệ sinh , chị cũng nhắn lại cho anh ta sự việc nhưng anh ta không đồng ý .
- Em biết rồi . Vậy em đi trước .
Huỳnh Hứa Giai thở dài , cầm lấy cây chổi cọ kì tất cả . Dọn vệ sinh không phải là công việc khó , nhưng tay cô còn chưa khỏi hẳn . Hiệu suất công việc cũng thấp hơn , vết thương lại trở nên sưng tấy . Huỳnh Hứa Giai phải dọn những thứ do người ta nôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451051/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.