Huỳnh Hứa Giai không muốn cãi nhau với anh liền rời đi , lên lầu nằm vật ra giường . Toàn thân cô mệt mỏi rã rời , tay chân như muốn rụng hết ra .
Khi cô đang mơ màng phát hiện phần dưới tay mình man mát , mở mắt ra mới thấy Lệ Phó Thành đang giúp mình thoa thuốc .
- Đầu óc cô toàn là bã đậu sao , đến vết thương trên người mình cần bôi thuốc cũng không nhớ .
Cô nằm im để cho anh thoa thuốc giúp mình , suy nghĩ đến lời nói lúc trước đã nghe được tuy biết họ nói là thật nhưng vẫn muốn hỏi lại .
- Phó Thành à , hôm nay anh cùng cô ấy đi uống rượu sao .
- Thì sao ?
Lệ Phó Thành tỏ ra khó chịu khi nghe câu hỏi đó , đôi lông mày rất nhanh chau lại . Hành động trở lên mất kiên nhẫn .
Huỳnh Hứa Giai lắc đầu .
- Ghen tỵ thật .
- Cô là trẻ con sao ? Chỉ có như vậy cũng ghen tỵ .
Cô mỉm cười , ánh mắt như một đứa trẻ đang khao khát tình yêu :
- Vì chưa bao giờ được nên mới ghen tỵ và cũng vì yêu mà không có được .
Lệ Phó Thành bỗng nhiên nâng cằm Huỳnh Hứa Giai lên , siết chặt lấy nó khiến cô phản ứng không kịp khẽ nhăn mặt .
- Vậy thì chứng minh tình yêu của cô đi .
- “ Chứng minh tình yêu đâu phải bằng cách này , anh là đang coi em giống như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451049/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.