Ngay khi điện vừa sáng cả căn phòng , bóng người to lớn dần hiện rõ sau lưng .
Lệ Phó Thành vẫn lặng im không lên tiếng , nghe qua hơi thở thật nặng nề .
- Anh . . Anh ở đây sao .
Anh mệt mỏi nhắm hờ mắt , thanh âm trầm đục :
- Còn không thì sao ? Đâu thể để cô chết dễ dàng thế được .
Huỳnh Hứa Giai suýt chút nữa là bị anh làm cho cảm động rồi , cũng may cô chưa ảo tưởng đến vậy .
- Xin lỗi , không biết vì sao lúc đấy em lại kích động đến vậy .
Cô cầm cốc nước rồi lại nhìn cổ tay mình quấn băng gạc , câu nói trong vô thức bật ra .
- Không phải anh rất ghét em sao , sao không để em chết đi . Như vậy anh đã trả thù được rồi .
Nói đến câu này , tiếng mở cửa vang lên .
Tiểu Du Du từ bên ngoài đi vào , rất tự nhiên mà ngồi xuống khoác lấy cánh tay Lệ Phó Thành .
Thấy anh vẫn không trả lời mình , Huỳnh Hứa Giai chỉ đành quay mặt sang hướng khác né tránh cảnh tượng trước mắt :
- Hai người muốn ân ân ái ái thì ra ngoài kia được không , tôi có chút mệt rồi . Muốn đi nghỉ ngơi một lát .
- Được , vậy cô cứ nghỉ đi . Tôi sẽ cùng anh ấy đi trước .
Ngay khi Tiểu Du Du muốn kéo Lệ Phó Thành dậy thì phát hiện có điều bất thường , cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451057/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.