- Mình đang ở thiên đường sao ? Nhưng sao trên thiên đường lại có Lệ Phó Thành chứ .
Lệ Phó Thành gối tay lên đầu , nằm nghiêng nhìn cô . Giọng nói lãnh đạm lại có chút đe doạ .
- Cô đang ở địa ngục đấy . Xem tôi có giống với Diêm Vương muốn đoạt mạng cô không .
Huỳnh Hứa Giai lúc này mới tỉnh táo hẳn , mở choàng mắt ra . Ý thức được mình đang nói mấy điều linh tinh liền dừng lại .
Cô vội gạt phăng bàn tay của anh đang đặt trên người mình ra rồi đứng dậy .
- Anh . . . Sao anh lại ngủ ở đây vậy .
- Tôi là chồng cô , ngủ với vợ mình cũng không được sao . Điều lí này bị cấm kị từ bao giờ vậy .
Huỳnh Hứa Giai thấy anh nói có lí như vậy nhất thời không biết nên nói thế nào nữa . Nhưng mà tự nhiên lại tỏ ra thân mật như vậy cô thấy không quen . Con người này tính tình lúc nóng lúc lạnh khiến cô không biết đâu mà lần .
Cô đưa tay sờ chiếc bụng đang kêu , lại cảm thấy có gì đó không đúng . Đây đâu phải là chất liệu vải cô mặc hôm qua đâu , cúi xuống nhìn thì bàng hoàng . . . . Là chiếc váy có ren hồng mà . . . mà còn . . . không mặc nội y bên trong nữa .
Huỳnh Hứa Giai đỏ mặt ôm thân thể mình hét lên .
- Anh . . . Anh thay quần áo cho em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451032/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.