- “ Đúng là ngốc hết thuốc chữa , con mẹ nó , tôi vì cô mà tôi mất bao nhiêu thời gian đấy “ . Anh tức giận quát cô , xong lại hạ giọng :
- Còn muốn ở đây đến bao giờ .
Thế là Lệ Phó Thành quay lưng đi trước , để cô chạy theo sau . Trước khi lên xe cô còn mải ngắm nhìn chiếc xe mới , anh sở hữu hơn trăm chiếc siêu xe như vậy không thấy lãng phí sao . Cũng đâu có đi đâu mấy .
- Nhìn gì ? Còn không mau lên xe .
Huỳnh Hứa Giai ngồi bên ghế lái phụ , mắt lờ đờ nhìn anh lại chọc cho anh nổi giận .
- Nhìn cái vẻ mặt của cô chán chết đi được .
Cô siết chặt tay , miệng làu bàu :
- Cũng đâu ai bắt anh nhìn .
Lệ Phó Thành như ngạc nhiên ngước mắt nhìn cô , đằng đằng sát khí mở miệng , con mắt dài hẹp híp lại .
- Cô vừa mới nói cái gì ?
Huỳnh Hứa Giai không dám chọc giận anh , đêm nay có về nhà được hay là bị vứt ở đây là tuỳ thuộc vào tâm trạng anh . Cô nào dám liều lĩnh cãi tay đôi với Lệ Phó Thành .
Huỳnh Hứa Giai mỉm cười , nụ cười mà đến cả Lệ Phó Thành cũng thấy giả trân hết sức nhưng vì biểu hiện ngoan ngoãn của cô nên anh hài lòng tiếp tục lái xe .
- Cô cần tiền đến vậy sao ?
Anh vẫn chăm chú lái , mắt hướng thẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451033/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.