Anh không hiểu vì sao khi chứng kiến cảnh này lại sinh ra sự chán ghét , chẳng lẽ vì ở cùng Huỳnh Hứa Giai lâu quá nên ảnh hưởng ít nhiều . Cô vốn là người rất kiên cường , hiếm khi mà rơi lệ .
Lệ Phó Thành cuối cùng cũng đứng dậy , anh vốn ghét nhất khi thấy phụ nữ khóc , liền tiến tới chỗ cô ta .
- Mau đứng dậy đi , để em phải tủi thân rồi . Lần sau đừng làm như vậy nữa .
Anh miễn cưỡng mới nói ra được mấy câu như vậy mà Tiểu Du Du vẫn chưa chịu dừng lại , càng khóc nấc lên .
- Tiểu Du Du chúng ta quen nhau từ rất lâu , từ làm bạn rồi trở thành người yêu . Vì đã từng thân nhau như vậy nên khi có bất cứ hành động thân mật đều trở nên rất gượng gạo . Em từng là cô gái đơn thuần trong thanh xuân của anh nên anh càng không muốn vấy bẩn nó , chúng ta cũng chưa từng tiến xa thêm bất cứ gì . Em hiểu nỗi lòng của anh chứ .
- Vì chúng ta từng là bạn nên mới khó tiến xa như vậy sao .
Lệ Phó Thành gật đầu .
- “ Chủ tịch , có cuộc họp gấp “ . Quản lí Lưu gõ cửa bước vào phá tan bầu không khí nặng nề .
Cô ta thấy có người bước vào nước mắt mới ngừng rơi , mũi còn sụt sịt .
- “ Tôi biết rồi “ . Lệ Phó Thành trầm giọng nói .
Trước khi rời đi ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451030/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.