Mộng Khanh hướng chiếc ô tới cho cô , đôi mắt hiện lên sự xa lạ .
- Nhưng mỗi khi nhìn thấy con , mẹ lại nhớ tới quá khứ đau khổ của mình , những sai lầm của tuổi trẻ . Vậy nên Huỳnh Hứa Giai à , hãy sống tốt với thân phận hiện tại đi . Chúng ta hãy buông tha cho nhau , không phải con cũng rất hạnh phúc bên người chồng của mình đó sao . Mẹ sống rất tốt nên mong con cũng hãy như vậy .
- “ Mẹ à , ba đang đợi chúng ta dưới lầu . Mẹ mau xuống thôi “ Tô Linh bất ngờ xuất hiện nói .
- Mẹ biết rồi .
- “Mau cầm lấy chiếc ô này đi , con đừng để bị ướt “ . Mộng Khanh đưa cho cô chiếc ô rồi rời đi .
Huỳnh Hứa Giai cứ như vậy mà trơ mắt nhìn hai người họ rời đi . Chiếc ô giữa khách sạn cao cấp giữ nguyên vị trí đó một lúc lâu , đơn độc giữa sự tráng lệ này .
Tại sao bà ấy lại vô tình như vậy , ít nhất cũng nên hỏi thăm cô một chút chứ . Chỉ cần nói một câu “ Con gái à , mẹ rất nhớ con “ không phải là được rồi sao . Tuy chỉ là giả dối thôi cũng được , cô cũng sẽ cảm thấy ấm lòng mà quên hết mệt nhọc mình phải chịu trước đây .
Cơn mưa rào ngày một to hơn gột sạch sự náo nhiệt của thành phố A . Mưa bụi cuốn cảnh đêm bay mất . Sấm chớp thi thoảng vang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451024/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.