- “ Đây chỉ là một sự cố , phu nhân không cần phải nói như vậy “ . Cô cầm ly rượu đặt cạnh mình lên nhấp môi cho có lệ , hiện tại cô nào đâu còn tâm trạng .
- Tên của cô là gì vậy ?
Nghe câu hỏi của Mộng Khanh động tác của cô dừng lại . Cô cười khẽ :
- Huỳnh Hứa Giai . Là do mẹ đã dặt cho tôi khi tôi vừa mới chào đời .
Đầu ngón tay của Mộng Khanh run lên, hô hấp ngừng lại , như thể đang cật lực nhẫn nại gì đó , cuối cùng bà ấy vẫn cố gắng nhai nốt miếng bít tết .
- Nghe thật quen quá đi .
- “ Tên hiếm như vậy , không dễ bắt gặp đâu “ . Lệ Phó Thành đưa mắt nhìn bà ta .
- Trước kia từng có giúp việc dưới quê mới lên làm ở nhà tôi , con gái bà ấy cũng tên như vậy chỉ là do bây giờ tôi mới nhớ ra .
Khoé môi anh nhếch lên , đôi chân mày dãn ra .
- Theo tôi được biết bà từng có một đời chồng cũng từng có một đứa con gái , không muốn gặp lại cô ta sao .
- Đã là chuyện quá khứ hà cớ gì liên quan đến hiện tại , bây giờ tôi chỉ còn một đứa con gái duy nhất là Tô Linh . Buổi tiệc hôm nay là tổ chức cho con bé , mong cậu đừng phá hỏng tâm trạng của mọi người chứ .
- Tôi chỉ hơi tò mò , Huỳnh Gia phá sản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451026/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.