Cô liếc nhìn anh , vẻ mặt anh vẫn lãnh đạm , trong đôi mắt hiện lên tia lạnh lùng .
- Hạn mức ? Là cái gì vậy .
Nếu như là người khác Huỳnh Hứa Giai chắc chắn sẽ cho rằng họ đang làm quá lên , nhưng người này lại là anh . Lệ Phó Thành nhiều tiền thế nào cả cái thành phố này đều biết .
Huỳnh Hứa Giai muốn rời đi mà anh không để cho cô dễ ràng rời đi như vậy .
- Ít nhiều cũng nên có thứ gì đặt cọc không phải sao ?
Cô cảm giác sống lưng lạnh toát vì khí lạnh toả ra trên người Lệ Phó Thành , tim cô cũng đập nhanh hơn thường.
Chưa đợi cô trả lời , Lệ Phó Thành đã cúi đầu xuống, ghé sát môi vào tai cô:
- Vậy lấy bản thân cô đi , tôi chỉ cần như vậy là đủ . Cả vốn lẫn lãi sẽ không tính .
Ánh mắt lưu manh lướt qua người cô một lượt , mà giúp việc thấy vậy cũng biết đường lui ra .
Huỳnh Hứa Giai bị anh dồn đến mép bàn rồi bị anh bế xốc lên ngồi yên vị ở đấy . Khuôn mặt góc cạnh tiến tới phía cần cổ cắn lên rồi lại lần tới vành tai gặm nhấm .
“ Ưm “ cả người cô như có dòng điện chạy qua , không nhịn nổi kêu lên một tiếng .
Đôi tay anh uyển chuyển kéo dây áo xuống , rất nhanh thứ trắng nõn trước mặt xuất hiện .
Lệ Phó Thành bế cô lên , để cô ôm lấy cổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451022/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.