Tầm 1 tháng sau Huỳnh Hứa Giai mới tỉnh lại , chuyện công ty của Lệ Phó Thành cũng được giải quyết êm xuôi .
Cô tỉnh lại , cứ ngỡ như mình vừa mơ một giấc mơ hoang tàn nhưng sự đau đớn trên cơ thể cho cô biết tất cả đều là sự thật .
Huỳnh Hứa Giai ngồi dậy phát hiện chân mình lại không nhúc nhích được , bàn tay chỉ có thể khó khăn nâng cơ thể nặng nề tựa vào đầu giường .
Cô nghĩ chân mình bị tê sau khoảng thời gian dài hôn mê , nên nhoài xuống muốn luyện tập . Kết quả cô lại ngã nhào xuống nền đất . Trừ chân ra tất cả chỗ khác đều cảm thấy đau .
Lệ Phó Thành chạy vào đỡ cô , liền bị cô hất ra .
- Tôi không muốn nhìn thấy anh .
- “ Dù ghét tôi thế nào cũng đừng để bản thân mình đau chứ “ . Đáy mắt anh toát lên tia lo lắng lẫn đau lòng .
Đây đâu phải Lệ Phó Thành mà cô quen , người cô quen là người luôn lạnh lùng tàn bạo cơ mà . Huỳnh Hứa Giai nghi ngờ nhìn , ngoại trừ vẻ ngoài xuề xoà hơn lúc trước thì không có gì thay đổi cả .
- Sao vậy , thấy tôi đẹp trai quá nên nhìn sao .
Huỳnh Hứa Giai khẽ lườm một cái mà Lệ Phó Thành lại cười , hôm nay anh có vấn đề về đầu óc sao .
Anh ôm cô , đặt cô ngồi dựa vào đầu giường bệnh , tay kia thành thạo mở hộp cháo nóng hổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451009/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.