Ôn Điềm mỉm cười , đặt tay lên vai cô .
- Cậu cũng chắc chắn được hạnh phúc .
Huỳnh Hứa Giai bảo cô ấy đẩy mình thêm vài vòng nữa rồi trở về lại nghe được mấy lời không hay .
- Nhìn thấy cô ta chưa , cô ta từng giết người nên bây giờ đang bị báo ứng đó .
- Nhìn cũng da dáng thiên kim tiểu thư giàu có không ngờ lại độc ác như vậy .
- Thì đâu ai biết được .
Cô liếc nhìn về phía âm thanh của tiếng nói lại doạ bọn họ sợ mà co rúm người lại vội rời đi .
- Để mình đi dạy bọn họ một bài học .
Ôn Điềm bất bình xắn cổ tay áo lên nhưng bị Huỳnh Hứa Giai cản lại .
- Mặc kệ họ đi , mình quen rồi .
- “ Cô ấy là vợ của Lệ Phó Thành tôi , nếu tôi còn nghe thấy mấy lời không hay về cô ấy thì đừng trách tôi “ . Đúng lúc này anh đi ra vẻ ngoài vô cùng tức giận như muốn ăn tươi nuốt sống bọn họ ngay tại đây .
Huỳnh Hứa Giai thấy thật nực cười , lúc cô yêu anh thì anh lại tỏ ra lạnh nhạt . Bây giờ buông tay lại tỏ vẻ thân thiết như vậy .
- Ôn Điềm , mình cảm thấy hơi chóng mặt cậu đưa mình vào được chứ .
- Tất nhiên là được rồi .
- “ Không cần , để tôi “ . Lệ Phó Thành tiến tới , không để ý đến vẻ mặt khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451007/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.