- “ Này cô làm tôi đổ hết cốc cà phê rồi này “ . Cô ta tức giận hét lên ầm ĩ .
Trong lúc loay hoay Huỳnh Hứa Giai không may va phải cô ta . Cô nhìn cốc cà phê rơi xuống làm bẩn hết giày cô ta bối rối xin lỗi .
- Xin lỗi cô nhé , tôi không để ý phía sau . Không làm cô bị thương chứ .
Cô ta giẫm mạnh chân xuống , khó chịu lau một vài vết cà phê màu nâu đậm dính trên áo .
- Nếu què thì ở nhà đi ra đường làm gì , chỉ giỏi làm bẩn mắt người khác . Tôi ghét nhất là mấy kiểu này , không biết bản thân mình gây rắc rối thế nào .
- Không phải chứ ? tôi cũng xin lỗi cô rồi cô đâu cần nặng lời như vậy . Tôi là người làm bẩn mong cô đừng lôi những người như tôi vào .
- Cô biết đây là giày phiên bản giới hạn không ? Tôi vừa mới mua nó hôm qua đấy bây giờ gặp cô nên thành thế này , cô có tiền đền không mà dùng thái độ đó với tôi .
- Tôi không có .
- “ Hừ . Vậy mà còn ra vẻ “ . Cô ta vuốt mái tóc ra sau , nét mặt càng hiện rõ sự coi thường .
- “ Này . Nhìn cô có chút quen mắt đó “ . Cô ta nói tiếp , ngón trỏ cũng đưa ra chỉ trước mặt cô .
Không chỉ có cô ta mà Huỳnh Hứa Giai cũng cảm thấy giọng của cô ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451005/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.