Mặc cho cô tức giận điên loạn anh vẫn ôm cô đến chỗ để xe , đặt cô vào bên trong rồi nhẹ nhàng thắt dây an toàn .
Ngay khi mắt anh vừa lướt qua , gương mặt anh lạnh toát , lông mày nhíu lại thành một đường , ánh mắt nhìn đăm đăm nhìn năm ngón tay còn in trên mặt cô .
- “ Ông ta dám tát cô “ . Lệ Phó Thành khẽ sờ , thương xót hỏi .
Cô quệt nước mắt , giận dữ nói :
- Không phải đây là điều anh muốn hay sao , giả bộ gì chứ .
Lệ Phó Thành thu tay về cho xe chạy . Tuyết đầu mùa bắt đầu rơi , phủ trắng xoá cả đường .
Khi xe chạy đến đường cao tốc , Huỳnh Hứa Giai liếc thấy có chiếc xe tải ở ngã rẽ đang lao về hướng bọn họ với tốc độ điên cuồng , hình như dây phanh đã bị hư hại .
Cô theo bản năng mà vươn người , dùng cơ thể của chính mình che chắn cho Lệ Phó Thành .
Âm thanh va chạm của chiếc xe vang lên , đầu óc cô choáng váng . Chiếc xe của hai người lăn vài vòng rồi dừng lại nằm lật xuống .
- “ Huỳnh . . . Hứa . . . Giai “ . Máu tươi từ trán anh chảy xuống thấm ướt áo sơ mi nhưng vẫn cố nắm lấy bàn tay cô .
Cô thở dốc đau đớn, sắc mặt tái nhợt, môi tái xanh , mọi thứ dần trở nên mơ màng . Đôi mắt bỗng nhiên trở nên đen kịt .
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451011/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.