Huỳnh Hứa Giai sao có thể không rung động trước câu nói đó được , suýt chút nữa trái tim lại đập mạnh rồi .
Cô cúi xuống ăn một thìa cơm , gắp mấy miếng thức ăn trên bàn . Bỏ vào miệng lại cảm thấy nó mặn chát liền ho sặc sụa .
Huỳnh Hứa Giai ho , ho đến chảy cả nước mắt . Nó rất mặn , không hề ngon một chút nào .
Lệ Phó Thành vội vàng vuốt xuôi lưng cô , lấy cốc nước bên cạnh cho cô uống .
- Em không sao chứ , món ăn không ngon sao .
Đợi đến khi cô bình thường trở lại , quay sang nói :
- Là do anh nấu ?
Giúp việc nấu ăn rất ngon , không tệ như thế này . Trong nhà này chỉ còn có anh , nhìn vẻ mặt ấy cô càng thêm chắc chắn là do anh đã làm mấy món này .
Lệ Phó Thành lúng túng , có hơi ngại mà gãi đầu .
- Tôi chỉ muốn nấu một bữa ngon cho em không hề muốn đầu độc em thành như vậy .
Anh nói xong cũng đưa đũa gắp ăn thử một miếng , thoáng chốc sắc mặt đã cứng đờ như tê liệt tại chỗ . Ấy vậy mà vẫn cố bình tĩnh nhai cho được , đúng là dáng vẻ lịch thiệp của người giàu mà .
Đến khi nuốt xuống Lệ Phó Thành lại cuống cuồng uống cạn cốc nước . Huỳnh Hứa Giai nhìn dáng vẻ này cũng bật cười giúp anh rót thêm cốc nước khác .
- Món ăn thật tệ . Tôi sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2450997/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.