Huỳnh Hứa Giai tỉnh lại thấy đầu mình đã quấn thêm một lớp băng gạc , Lệ Phó Thành ngồi bên cạnh phát hiện cô đã tỉnh liền tiến tới đỡ cô đang muốn ngồi dậy .
- Sao em lại bất cẩn khiến mình bị ngã như vậy . Bây giờ sao rồi ? Đầu còn choáng không . Bác sĩ nói phải để em nghỉ ngơi một lúc .
- Tiểu Du Du , cô ta lúc nãy vừa mới đến đây .
Lệ Phó Thành kinh ngạc , ở đây có nhiều bảo vệ như thế sao có thể dễ dàng ra vào như vậy .
- Cô ta sao có thể dễ dàng vào đây được như vậy .
- “ Chỉ sợ cô ta đã giả danh đóng giả thành bác sĩ “.
- Vậy người đẩy em là cô ta .
Huỳnh Hứa Giai gật đầu . Bất chợt nghĩ đến điều gì đó vội nói .
- Mẹ của anh . Bà ấy đang gặp nguy hiểm .
Lệ Phó Thành hoảng loạn chạy đến chỗ Hà Dĩ , rút điện thoại ra gọi cho vệ sĩ tăng cường canh giữ lại gọi cảnh sát đến kiểm soát . Nhưng khi tới phòng bệnh phát hiện đã quá muộn , Hà Dĩ không còn ở đây .
Lệ Phó Thành tức giận đấm mạnh cửa , bàn tay nắm chặt . Gân xanh cũng nổi lên . Sắc mặt có thể giết người bất cứ lúc nào , khung cảnh bệnh viện đang yên bình bỗng chốc rất ồn ào vì sự xuất hiện của Tiểu Du Du .
Cảnh sát rất nhanh đã tới , trang bị đầy đủ vũ khí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2450995/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.